Thời gian yên tĩnh hàn gắn vết thương
Sau khi rời bỏ tình yêu, tôi có thời gian trầm tư một mình. Trong những giây phút tĩnh lặng càng ngày càng dài hơn, đến một ngày, tôi thấy hạnh phúc khi được là chính tôi, thế thôi.
Tôi đã đi tìm, từ trong quá khứ mịt mù, một cái gì tôi không biết và một ngày tìm thấy hạnh phúc giản đơn mà tôi không tìm được khi yêu một người khác.
Có những lúc lái xe trên đường tôi thấy như đang bay trong tự do, giữa ánh sáng và gió. Có những lúc hôm mưa, nhìn một hạt nước tự dưng thấy nó rất đẹp. Có hôm nắng đi ngang qua công trình xây dựng, thấy tòa tháp cao thêm một tầng mà tự dưng thấy vui.
Hạnh phúc ngay ở ngay trong tôi khi nội tâm an bình.
Rồi tôi nhìn lại tình yêu. Một giấc mơ.
Tình yêu không bao giờ là sai lầm, chỉ là bài học, Rồi tôi tỉnh ngộ.
Yêu mình sẽ yêu người
Rồi tôi dần dần yêu tôi.
Tôi thấy ghét người là vô nghĩa, yêu quá mức chỉ một người là mất sức.
Hôm nay, tôi chấp nhận chính tôi và người khác như chúng tôi đã và đang sống. Tôi chấp nhận các mối quan hệ hiện tại và quá khứ như chúng đã và đang xảy ra.
Yêu hiện tại sẽ yêu quá khứ
Khi trái tim tưởng như đã ngủ yên, kỷ niệm tình yêu bỗng tràn về. Lúc đầu tôi rất hoang mang tự hỏi "Vì sao tôi vẫn yêu ?, rồi dằn vặt "Phải chăng chia tay là sai lầm ?".
Bây giờ tôi hiểu. Không ai yêu bản thân lại ghét quá khứ của chính mình. Không tâm hồn tĩnh lặng nào ghét tâm hồn mình đã từng yêu, khi mà chẳng cần thiết ghét bất kỳ tâm hồn nào cả.
Bây giờ tôi tin. Không ai dằn vặt quá khứ, khi họ đang vui vẻ trong hiện tại, Không ai ghét bỏ kẻ chân thành mong muốn ta hạnh phúc, cho dù kẻ ấy đã bỏ ta ra đi
Những người đã từng yêu nhau hôm qua và đang thanh thản trong tình yêu khác hôm nay, sẽ biết dành cho quá khứ sự trân trọng, dù không còn cùng sóng đôi.
Hạnh phúc của ta nằm trong tay ai ?
Tình yêu và hạnh phúc nằm trong tay ta ? Trong tay người yêu ta ? Trong tay người ta yêu ? Hay trong tay người yêu của người ta yêu ?
Với hạnh phúc nội tâm, ta không cần đi gặp ai để kể lể về tình yêu của bản thân mình.
Được yêu nhiều có hạnh phúc không ?
Nếu được yêu nhiều là hạnh phúc thì mối tình đầu của tôi hạnh phúc hơn các cô gái cùng yêu anh ấy. Tiếc thay, hạnh phúc không là phép cộng giản đơn.
Cho nên tôi mong mỗi người sẽ được chính mình yêu.
Sau này, tôi đã trải nghiệm một thứ hạnh phúc bình yên từ bên trong, khi chỉ cố gắng hiểu chính tôi, cảm nhận chính tôi, chấp nhận chính tôi, chỉ sống với hiện tại tươi đẹp, ở đây, hôm nay, trong thể xác và tâm hồn này.
Đã yêu mình thật nhiều rồi, yêu ai và được ai yêu cũng hạnh phúc.
Hạnh phúc là đích, yêu là đường, người yêu là phương tiện
Điều quan trọng không phải là được yêu mà là được hạnh phúc. Nhận được một tình yêu chỉ là một trong những con đường dẫn đến hạnh phúc, dù nó có thể là con đường phổ biến.
- Hạnh phúc là đích
- Tình yêu là một lối đi
- Và ta cần tự chọn lối đi và tự đi đến đích
- Phương tiện tình yêu sao không phải là chính mình, mà cứ phải là người khác.
- Phương tiện tình yêu sao không phải là công cộng, mà cứ phải là của riêng.
- Phương tiện tình yêu sao không phải là tất cả, là đa, mà cứ phải là đơn
- Không cố gắng hiểu rõ người ta yêu, mà không hiểu chính mình
- Không bị ám ảnh phải được yêu lại bởi một người mình yêu, để rồi lạc lối theo người ấy
- Yêu chính mình, rồi yêu một người, rồi yêu nhiều người khác, rồi yêu tất cả dù có là người hay không
Xin hãy cảm nhận mảnh đất trên đó bạn đang đứng và bước chân bạn đang đi.
- Đừng ngoái trước nhìn sau dằn vặt về những bước chân quá khứ, tương lai. Đừng bỏ qua mảnh đất dưới chính chân mình
- Đừng nhìn ngang nhìn ngửa xem người khác đi đâu, về đâu. Đừng đi theo bất kỳ ai, dù người khác ấy có quan trọng với bạn thế nào





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét